Hàng công “đa sắc màu”: Khi đội tuyển Việt Nam không còn trông chờ vào một mình Xuân Son

Một bức tranh hoàn toàn khác so với hai năm trước đang dần hiện ra trên hàng công đội tuyển Việt Nam. Thay vì hình ảnh Xuân Son gồng gánh, một mình xốc lại đội hình như tại ASEAN Cup 2024, giờ đây người hâm mộ được chứng kiến một tập thể tấn công nhiều màu sắc, nơi mọi vị trí đều có thể trở thành ngòi nổ.

Hãy nhìn lại chặng đường vừa qua. Tại ngôi vô địch ASEAN Cup 2024, Xuân Son là hiện tượng không thể tranh cãi với 7 pha lập công, đoạt luôn danh hiệu Vua phá lưới dù phải nghỉ ba trận vòng bảng. Nhưng đằng sau ánh hào quang ấy là nỗi lo thường trực: nếu Son chấn thương, ai sẽ gánh vác? Câu hỏi ấy từng biến thành nỗi ám ảnh thực sự tại vòng loại Asian Cup, khi hàng công tuyển Việt Nam bỗng trở nên cùn, ghi bàn “nhỏ giọt” mỗi khi chân sút sinh năm 1997 vắng mặt.

Đó là lý do HLV Kim Sang-sik buộc phải nghĩ khác đi. Và ông đã tìm ra lời giải bằng chính những ngoại binh nhập tịch.

Hoàng Hên – người từng sát cánh cùng Xuân Son đưa Nam Định lên đỉnh V-League mùa giải 2023-2024 – giờ là chất xúc tác quen thuộc giúp Son tỏa sáng. Còn Tài Lộc, nhân tố mới nổi, mang đến sự bất ngờ với khả năng làm tường, đánh chắn và chuyền bóng có độ chính xác cao. Hình ảnh Tài Lộc nhả bóng vừa tầm để Xuân Son vung chân dứt điểm trong trận gặp Myanmar là minh chứng rõ ràng nhất: Xuân Son không còn “đơn độc” trên hàng công tuyển Việt Nam.

Ở góc nhìn chuyên môn, đây là bước tiến quan trọng mà ít người nói tới. Bóng đá hiện đại không còn chỗ cho mô hình “một tiền đạo cứu cả đội”, nhất là khi đối thủ đã nghiên cứu kỹ và sẵn sàng “bắt chết” ngôi sao số một. Việc Hoàng Hên, Tài Lộc, hay các tiền vệ sáng tạo phía sau liên tục hỗ trợ giúp Xuân Son giảm tải áp lực, đồng thời khiến hàng phòng ngự đối phương phải đối mặt với nhiều mối đe dọa cùng lúc.

Cần phải thừa nhận, đội tuyển Việt Nam chưa bao giờ sở hữu lực lượng tấn công dày sâu và đa dạng như hiện tại. Sự kết hợp giữa ba ngoại binh nhập tịch với các tiền vệ nội có khả năng kiến thiết tạo nên một bộ máy tấn công nhiều lớp. Xuân Son vẫn là đầu tàu, nhưng giờ đây anh không phải lái con tàu một mình – có đội ngũ hỗ trợ, tiếp nhiên liệu và sẵn sàng thay thế khi cần.

Tuy nhiên, vẫn còn đó những câu hỏi lớn cho thầy trò Kim Sang-sik. Bộ ba tấn công có giữ được phong độ ổn định khi các đối thủ mạnh dần lên? Đội tuyệt có phương án B khi Xuân Son dính chấn thương, hay vẫn lâm vào cảnh “không Son thì hỏng” như hai năm trước? Và quan trọng nhất, lối chơi tấn công đẹp mắt liệu có đi kèm với hiệu quả thực chiến, hay chỉ là “pháo hoa” trước các đối thủ yếu?

Câu trả lời sẽ đến ở những trận đấu lớn phía trước. Nhưng ít nhất, người hâm mộ có quyền mơ về một đội tuyển Việt Nam chơi tấn công thực sự – chứ không phải chỉ trông vào khoảnh khắc lóe sáng của một cá nhân.

By klive

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

= Giới Hạn Địa Lý Và Điều Khoản Người Dùng = Dịch vụ và các bộ lọc thông số của chúng tôi chỉ cung cấp cho đối tượng người dùng từ đủ 18 tuổi trở lên, có đầy đủ năng lực hành vi dân sự pháp định. Hệ thống nghiêm cấm việc truy cập, sao chép hoặc phát tán thông tin này từ các quốc gia, vùng lãnh thổ áp đặt lệnh cấm tuyệt đối đối với các hình thức cá cược trực tuyến. Người dùng tự chịu trách nhiệm trước cơ quan chức năng sở tại nếu cố tình vi phạm các giới hạn này.